Trong đời sống đương đại, khi thể thao ngày càng gắn bó mật thiết với các giá trị xã hội và nhân văn, thơ ca cũng tìm thấy những nguồn cảm hứng mới từ chính những chuyển động ấy. Bài thơ “Para Natuh Pickleball 2026” của ông Trần Văn Mạnh – Tổng Thư ký Ủy ban Olympic Việt Nam – là một minh chứng tiêu biểu. Không cầu kỳ về hình thức, không phô diễn kỹ thuật ngôn từ, tác phẩm gây ấn tượng bằng sự dung dị, chân thành và một cảm hứng xuyên suốt: tôn vinh tinh thần hòa nhập, kết nối con người qua thể thao. Ngay từ những câu thơ đầu, người đọc đã cảm nhận được một không khí rộn ràng, ấm áp, nơi thể thao không chỉ là cuộc tranh tài mà còn là biểu tượng của tình người.
Tác phẩm được thể hiện qua những dòng thơ
PARA NATUH PICKLEBALL 2026
Bắc Ninh rực rỡ nắng vàng tươi,
Hòa nhập tinh thần tỏa nụ cười.
Vợt nhẹ vờn bay, người khuyết tật,
Cầu nhanh lướt tới, bạn đồng chơi.
Ẩm thực quê hương nồng vị thảo,
Ảnh hình nghệ thuật thắm tình đời.
Nhân ái lan xa, lòng kết nối,
Bền vững ngàn năm nghĩa rạng ngời.
Thể thao như một không gian của hòa nhập và nhân ái
Bài thơ mở ra bằng một khung cảnh tràn đầy ánh sáng và cảm xúc:
“Bắc Ninh rực rỡ nắng vàng tươi,
Hòa nhập tinh thần tỏa nụ cười.”
Không gian Bắc Ninh hiện lên không chỉ là địa danh cụ thể mà còn mang tính biểu tượng – một không gian của sự hội tụ, của ánh sáng và niềm vui. Từ “rực rỡ” kết hợp với “nắng vàng tươi” tạo nên một trường liên tưởng tích cực, như một lời khẳng định về sức sống của sự kiện và tinh thần con người.
Chủ đề trung tâm của bài thơ được triển khai rõ nét qua hình ảnh thi đấu:
“Vợt nhẹ vờn bay, người khuyết tật,
Cầu nhanh lướt tới, bạn đồng chơi.”
Ở đây, điểm nhấn không nằm ở kỹ thuật thể thao mà ở sự song hành giữa “người khuyết tật” và “bạn đồng chơi”. Cách đặt hai hình ảnh trong cùng một nhịp câu đã xóa nhòa ranh giới, khẳng định tinh thần bình đẳng. Thể thao trở thành một phương tiện để con người gặp gỡ, sẻ chia và cùng nhau vượt qua giới hạn.
Bài thơ không dừng lại ở sân đấu mà mở rộng sang không gian văn hóa:
“Ẩm thực quê hương nồng vị thảo,
Ảnh hình nghệ thuật thắm tình đời.”
Những yếu tố văn hóa được đưa vào như một sự bổ sung cần thiết, làm phong phú thêm trải nghiệm. Qua đó, tác giả khẳng định rằng thể thao hòa nhập không tồn tại biệt lập mà gắn bó chặt chẽ với đời sống văn hóa – xã hội.
Đỉnh điểm cảm xúc của bài thơ nằm ở hai câu kết:
“Nhân ái lan xa, lòng kết nối,
Bền vững ngàn năm nghĩa rạng ngời.”
Đây là sự kết tinh của toàn bộ tư tưởng tác phẩm. Từ một sự kiện thể thao cụ thể, tác giả nâng tầm thành thông điệp phổ quát về nhân ái và phát triển bền vững.
Sự giản dị tạo nên chiều sâu
Về mặt nghệ thuật, bài thơ sử dụng thể thơ thất ngôn bát cú biến thể, với nhịp điệu linh hoạt, phù hợp với cảm hứng hiện đại. Ngôn ngữ thơ giản dị, ít tính ước lệ, gần với lời nói đời thường nhưng vẫn giữ được chất trữ tình.
Hình ảnh trong bài thơ mang tính trực quan, giàu sức gợi. Các động từ như “vờn bay”, “lướt tới” tạo nên cảm giác chuyển động liên tục, phản ánh đúng nhịp điệu của môn thể thao pickleball. Đồng thời, những hình ảnh này còn mang tính biểu tượng, gợi lên sự nhẹ nhàng, linh hoạt – như chính cách con người vượt qua giới hạn của bản thân.
Biện pháp tu từ được sử dụng tiết chế nhưng hiệu quả. Phép song hành trong hai câu:
“Vợt nhẹ vờn bay…
Cầu nhanh lướt tới…”
tạo nên sự cân đối về nhịp điệu và ý nghĩa. Ngoài ra, việc kết hợp các trường từ vựng khác nhau (thể thao – văn hóa – cảm xúc) đã tạo nên một cấu trúc đa tầng, giúp bài thơ không bị đơn điệu.
Nhịp thơ tương đối đều, tạo cảm giác ổn định và hài hòa, phù hợp với thông điệp về sự kết nối và bền vững.
“Para Natuh Pickleball 2026” không phải là một bài thơ mang tính cách tân mạnh mẽ về hình thức, nhưng lại có giá trị rõ nét ở phương diện tư tưởng. Tác phẩm đã thành công trong việc chuyển tải tinh thần thể thao hòa nhập – một vấn đề có ý nghĩa xã hội sâu sắc – bằng ngôn ngữ thơ ca giản dị, dễ tiếp cận.
Giá trị lớn nhất của bài thơ nằm ở sự chân thực trong cảm xúc và sự nhất quán trong thông điệp. Nó không chỉ phản ánh một sự kiện mà còn góp phần định hình một quan niệm: thể thao là công cụ kết nối con người, thúc đẩy sự bình đẳng và lan tỏa nhân ái.
Trong dòng chảy của thơ ca đương đại, nơi nhiều tác phẩm tìm đến những cách biểu đạt phức tạp, bài thơ của Trần Văn Mạnh chọn một con đường khác: giản dị nhưng sâu sắc, cụ thể nhưng giàu tính khái quát. Từ hình ảnh một sân đấu tại Bắc Ninh, tác giả đã mở ra một không gian rộng lớn hơn – nơi con người gặp nhau trong sự thấu hiểu và sẻ chia.
Bài thơ vì thế không chỉ dừng lại ở giá trị nghệ thuật, mà còn mang ý nghĩa như một lời nhắc nhở: trong mọi lĩnh vực của đời sống, đặc biệt là thể thao, điều quan trọng nhất vẫn là con người – với lòng nhân ái, sự kết nối và khát vọng vươn lên không ngừng.
Tuệ An