25 năm gắn bó với thể thao người khuyết tật, Nguyễn Thị Hoa Phượng không chỉ là tay vợt xuất sắc của đội tuyển bóng bàn mà còn là nguồn cảm hứng mạnh mẽ về nghị lực sống, vượt lên số phận để chạm tới vinh quang.
Từ nỗi đau cơ thể đến sức mạnh phi thường
Sinh ra tại Quảng Nam, Nguyễn Thị Hoa Phượng không có một tuổi thơ êm đềm như bao đứa trẻ khác. Di chứng của bệnh bại liệt khiến chị mất khả năng đi lại bình thường. Những cơn đau, những hạn chế thể chất khiến cuộc sống thời thơ ấu gắn liền với sự mặc cảm và ánh nhìn thương hại từ người xung quanh.
Thế nhưng, thay vì đầu hàng, Hoa Phượng đã chọn thể thao làm “đường thoát” cho chính mình. Bóng bàn đến với chị như một định mệnh. Ban đầu là những cú đánh đơn giản trong các lớp phục hồi chức năng, rồi dần dần là những buổi tập nghiêm túc trên sân nhà văn hóa quận. Chỉ vài năm sau, cái tên Nguyễn Thị Hoa Phượng bắt đầu được nhắc đến như một hiện tượng của bóng bàn người khuyết tật Việt Nam.
Dấu ấn 25 năm – một hành trình không mỏi mệt
Tham dự Para Games từ năm 2003, Hoa Phượng nhanh chóng ghi dấu ấn với lối chơi thông minh, lỳ lợm và tinh thần thi đấu không bao giờ bỏ cuộc. Chị đã giành được hàng chục huy chương các loại tại các kỳ ASEAN Para Games, giải Vô địch châu Á và nhiều giải đấu quốc tế khác. Đặc biệt, ở kỳ Para Games 2022, ở tuổi 40, chị vẫn thi đấu xuất sắc và mang về tấm Huy chương Vàng danh giá ở nội dung đơn nữ.
Không dừng lại ở thành tích, chị còn là người truyền cảm hứng, dìu dắt thế hệ trẻ – những VĐV mới bước vào con đường thể thao khuyết tật. Với chị, được thi đấu, được cống hiến và nhìn thấy lá cờ Tổ quốc tung bay trong tiếng nhạc quốc ca chính là phần thưởng quý giá nhất.
Tay vợt người khuyết tật Việt Nam toả sáng từng cú đánh: Hoa Phượng – minh chứng bất khuất
Sống để khơi nguồn hy vọng
Nguyễn Thị Hoa Phượng không chỉ là vận động viên, chị còn là một biểu tượng sống động cho thông điệp: “Nghị lực là liều thuốc vượt mọi giới hạn”. Dù bị giới hạn thể chất, nhưng khát vọng sống, khát vọng chiến đấu trong chị chưa từng lùi bước. Ngoài sân đấu, chị còn tích cực tham gia các hoạt động cộng đồng, truyền thông điệp về sự hòa nhập, bình đẳng và niềm tin vào khả năng của người khuyết tật.
Chia sẻ trong một lần hiếm hoi với báo chí, chị từng nói: “Thể thao giúp tôi tìm lại chính mình. Nếu không có bóng bàn, có lẽ tôi đã không dám mơ một cuộc sống ý nghĩa như hôm nay.”
Đoá hoa không tàn
Ở tuổi ngoài 40, nhiều đồng đội cùng thời đã nghỉ thi đấu, nhưng Hoa Phượng vẫn kiên trì tập luyện, thi đấu và cống hiến. Trong mắt các HLV, chị không chỉ là VĐV kỳ cựu mà còn là “cánh tay nối dài” của ban huấn luyện – người thầy thầm lặng tiếp lửa đam mê cho các VĐV trẻ.
Với những đóng góp không biết mỏi mệt, Hoa Phượng đã được nhận nhiều Bằng khen của Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch, UBND TP.HCM và đặc biệt là sự yêu mến của cộng đồng thể thao người khuyết tật Việt Nam.
Nguyễn Thị Hoa Phượng – một cái tên giản dị, nhưng chứa đựng cả một chương sử sống động về lòng quả cảm. Chị là minh chứng cho một điều giản đơn nhưng mạnh mẽ: Dù thân thể không lành lặn, nhưng tinh thần vẫn có thể chạm đến những điều phi thường.
Ảnh: vnanet.vn
Produced by EliteSports Hub – Elite Sports Editorial Team
Thực hiện bởi: EliteSports Hub – Nhóm biên tập Thể thao Đỉnh cao